Dựa Vào Siêu Thị, Ta Phát Tài Trên Đường Chạy Nạn

Giới thiệu truyện

Tuyên Ninh mở mắt ra liền phát hiện bản thân đã rơi vào một thời đại rối ren: khói lửa dậy khắp nơi, các thế lực tranh nhau xâu xé thiên hạ. Còn nàng? Lạc giữa biển người chạy loạn, bụng đói đến mức ngay cả vỏ cây cũng chẳng tìm đâu ra.

Tuyên Ninh câm lặng: “...”
Đời này coi như hết đường cứu vãn, đúng là muốn chết cũng chẳng kịp than. Dù là gameshow sinh tồn khắc nghiệt nhất cũng không tàn nhẫn đến mức này!

Thế nhưng, vận mệnh chưa tuyệt tình với nàng. Trong tay Tuyên Ninh lại nắm một “gian thương thần khí” – một siêu thị to đùng, trong đó cái gì cũng có: từ nhu yếu phẩm đến đồ xa xỉ, tràn ngập hàng hóa, chỉ tiếc rằng… giá cả chẳng hề nhân đạo.

Để thỏa mãn giấc mơ đơn giản mà xa xỉ: được ăn kem mát lạnh, gặm khoai tây chiên giòn tan, uống sữa chua béo ngậy mà không phải thắt bụng, nàng quyết định lăn xả vào con đường buôn bán.

“Gạo trắng hạt nào hạt nấy tròn trịa, tinh khiết – ai muốn thử? Chỉ cần làm việc một ngày, đổi ngay hai cân!”
(*Chú thích: 1 cân Trung Quốc tương đương 0,5 ki-lô-gam Việt Nam)

“Trái cây tươi rói, rau củ đủ loại bốn mùa, muốn dưa hấu mùa đông hay xoài mùa hè đều có cả!”
“Dao thái bén như cắt gió, bút mực rẻ bèo, giấy trắng tinh khôi, hương liệu đầy đủ, gia vị thơm nức mũi, sản phẩm vệ sinh sạch sẽ… chỉ cần ngươi muốn, nơi đây đều đáp ứng được!”

Tin tức lan ra, đoàn người tị nạn ùn ùn kéo tới. Ban đầu chỉ định ghé tạm, ai ngờ lại chẳng nỡ rời đi.

Vài năm sau, khi khói lửa chiến tranh lắng xuống, khắp nơi ca hát thái bình. Từ mảnh đất đầy đói khát và lưu lạc năm nào, một nền công nghiệp hùng mạnh lặng lẽ trỗi dậy, in đậm dấu ấn mang tên Tuyên Ninh.

Bình luận

  • Ninh An 4 tháng trước

    Cái ông Đào đại phu này đúng là nực cười, ông ta khinh thường người khác trọng nam khinh nữ, nữ tử thì không thể học y. Trong khi lúc trẻ lúc ông ta còn là tiểu nhị chính là phu nhân ông ta lén dạy, cũng chỉ là bọn học ké còn chê nữ nhi người khác hỗn xược