Giới thiệu truyện
Vân Thủy Nguyệt từng chết một lần.
Cái chết đó khá hoành tráng — cô kéo theo cả vua zombie cùng xuống mồ.
Mở mắt ra lần nữa, cô không ở tận thế nữa.
Mà ở… tinh tế.
Nghe thì cao cấp đấy.
Thực tế? Gia tộc tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ, tống cô ra khỏi nhà.
Vân Thủy Nguyệt xách hành lý đi thẳng.
Không có người thân càng nhẹ gánh. Một mình ăn no, cả nhà không đói.
Chưa kịp quen với đời sống liên hành tinh, cô đã bị hệ thống ghép đôi gen phân cho một ông chồng hợp pháp.
Tốc độ kết hôn nhanh hơn cả chuyển phát nhanh.
Cô suy nghĩ rất lạc quan: Chồng là quân nhân, quanh năm chinh chiến. Biết đâu một ngày anh hi sinh anh dũng, để lại cho cô một khối tài sản khổng lồ?
Cuộc sống có mục tiêu rồi.
Nhưng tinh tế này hình như… có vấn đề.
Thực vật biến dị.
Động vật biến dị.
Nguồn nước nhiễm độc.
Thực phẩm cũng nhiễm độc.
Vân Thủy Nguyệt đứng giữa thành phố tương lai mà cảm giác như trở về đất hoang sau tận thế.
Khác biệt duy nhất là bầu trời có thêm vài chiến hạm bay qua.
May mà cô mang theo dị năng từ kiếp trước.
Không có rau sạch? Tự trồng.
Không có thịt tươi? Tự săn.
Hạt giống ô nhiễm? Thanh lọc.
Đất nhiễm độc? Thanh lọc.
Nước bẩn? Vẫn thanh lọc.
Người khác lo sinh tồn.
Cô lo ăn ngon.
Dần dần, mảnh đất cằn cỗi quanh nhà cô xanh lên từng ngày.
Thịt cá đầy kho lạnh.
Trái cây tươi mọng đến mức người ta sẵn sàng xếp hàng đổi bằng quân công.
Cuộc sống ở tinh tế của Vân Thủy Nguyệt vì thế mà… có vị hơn hẳn.
—
Một ngày nọ, Chiến Vô Nhai bị thương, được nghỉ phép về nhà.
Anh vốn định hưởng chút dịu dàng của vợ hợp pháp.
Ôm một cái.
Dựa một chút.
Nghe vài lời quan tâm.
Vân Thủy Nguyệt nghiêm túc hỏi:
“Nếu chúng ta không công khai quan hệ, có ảnh hưởng đến việc anh thừa kế tài sản không?”
Chiến Vô Nhai im lặng ba giây.
Sau đó gắng gượng trả lời:
“Không ảnh hưởng.”
Anh là chiến thần trên chiến trường.
Nhưng ở nhà, địa vị hình như hơi thấp.
Một câu tóm tắt: Tôi xuyên đến tinh tế, trồng rau nuôi chồng, tiện thể làm giàu.
Chủ đề: Ở đâu cũng có thể sống tốt, miễn là đủ mạnh và đủ thực tế.
Bình luận